Thi Văn: Nghiệp Báo Luân Hồi *** Xưa kia tạo nghiệp chẳng hề hay Ngày nay nhận quả khổ thân này Nghèo nàn khổ não thân dơ bẩn Đui mù ngọng ngịu cả cụt tay Đói rách mồ côi người ngu dại Cuộc đời đau khổ tận cam lai Thương thay thân phận người vướng…
Chuyên mục: Thi văn
Lữ Khách Phương Xa
Thi Văn: Lữ Khách Phương XaTháng 10/2016==========Hỡi người lữ khách phương xa Bôn ba cuộc sống quên nhà quên quê Quê nhà có một lối về Về nơi tĩnh ngộ giác mê tâm mình Đi đâu cũng nhớ cũng nhìn Con đường thiện mỹ tánh bình chân như.*****Nam Mô A Di Đà Phật Hình từ…
Là Hoa Sen
Thi Văn: Là Hoa Sen Hình từ internet Ý ta là hoa sen Từ bi và Trí tuệ Hương toả khắp mười phương Thơm ngát mùi đạo pháp. Miệng ta là hoa sen Thốt ra lời từ ái Làm an lạc lòng người Quay về đường giác ngộ. Thân ta là hoa sen Kim cang…
Thân Khẩu Ý
Thi Văn: Thân Khẩu Ý***Thân làm, khẩu nói, ý nghĩ suy Gìn giữ ba tên chẳng dễ gì Nếu có quyết tâm không phiền luỵ Nhược bằng đau khổ nghiệp mang đi. ________________________ Tháng 9/2016 Làm bài này khi đọc quyển sách “Tôi là ai?” của Ni Sư Ayya Khema Nam Mô A Di Đà…
Thời Mạt Pháp
Thi Văn: Thời Mạt Pháp***Đến thời Mạt Pháp Thánh Đạo trăn vu Ma vương dẫn lối Đạo nhân lu mờ Nạn tai thảm khóc. Vì thương bá tánh Trong biển khổ đau Các Thánh cùng nhau Xuống trần dạy dỗ. Tuỳ cơ căn chúng Lựa chọn pháp tu Các chúng tâm nhu Nương theo chánh…
Bố Thí Cúng Dường
Thi Văn: Bố Thí Cúng Dường***Thí tài thí vật thí ân, Thí cho dân khổ được phần an sinh. Thí thêm vô úy để gìn, Thanh tâm an lạc ta – mình thanh cao. Pháp hỷ cùng phận thì trao, Trí tụê rộng mở, đạo mau chóng thành. Phóng sinh là việc làm lành, Đặng…
Lời Khuyên Của Thầy
Đức Huỳnh Giáo Chủ PGHH Thi Văn: Lời Khuyên Của Thầy ========= 1. Uống nhiều (rượu) đầu óc mê say Thân hình lảo đảo ai ai cũng phiền 2. Thuốc (phiện) vô một chút là ghiền Giết người cướp của phá liền thẳng tay 3. Cờ bạc là thứ đắng cay Hao tài tốn của…
Hãy Quay Đầu
Hình từ internet Thi Văn: Hãy Quay Đầu Ngày 4/7/2016 ========== Lướt nhẹ trông qua thấy nhiều người Mũi lòng ngẫm Đạo thấy luỵ rơi Người người bôn ba đời chộn rộn Vật vật đua chen sánh với đời. Khổ nổi thân người danh và phận Bời rời tâm thức lại muốn rơi Đâu biết…