Một buổi sáng như thường lệ, một nữ bệnh nhân trẻ nằm trên băng ca được đẩy vào phòng chúng tôi. Điều đặc biệt là khi cô đi đến đâu, mọi người đều né tránh, dùng tay che mũi. Ngay cả cô hộ lý cũng vội vã rời đi sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Căn phòng trở nên yên tỉnh hơn, còn lại bốn người: tôi, cô điều dưỡng, bệnh nhân và người nhà.
Cả phòng ngập trong một mùi hôi khó chịu, vừa tanh vừa nồng nặc phát ra từ cơ thể cô gái. Ba chúng tôi cố gắng chịu đựng, nhưng có lẽ tội nghiệp nhất là người mẹ của cô ta.
Trong lúc thăm khám, tôi vẫn cố gắng trò chuyện với cô gái đáng thương ấy. Cô gần như không nói, chỉ khẽ gật đầu, gương mặt đầy vẻ đau khổ và hối hận.
Qua câu chuyện được kể lại, chúng tôi biết cô gái từng là một người trẻ bồng bột, ham chơi và bỏ bê học hành. Một ngày nọ, cô bỏ nhà đi, bước vào những mối quan hệ phức tạp. Cuộc sống buông thả đã khiến cô phải trả giá bằng cả sức khỏe của bản thân, đau khổ và hối hận. Ngoài căn bệnh ác tính, cô còn mang trong mình căn bệnh lậu, đó là nguyên nhân khiến cơ thể cô phát ra mùi khó chịu đến vậy.
Người mẹ đáng thương, khuôn mặt u sầu. Bà nói: “ Nó con mình, xưa nói nó không nghe. Giờ nó bệnh chẳng lẽ bỏ nó”. Bà rơm rớm nước mắt.
Tôi cũng có vài lời khuyên cho người bệnh nhân đáng thương này. Bệnh nhân im lặng, có hối hận cũng đã muộn.
Bài học: Mạng người rất quí, phải biết trân quí. Lấy lời Phật dạy làm kim chỉ nam sống.
Giữ ngũ giới và thực hiện thập thiện nghiệp cuộc sống sẽ rất hạnh phúc, an lạc
Trong kinh Phật có nói câu chuyện con rùa mù, cứ một trăm năm, hay thậm chí một ngàn năm mới ngoi lên mặt nước. Giữa đại dương mệnh mông ấy có khúc gỗ có lỗ hổng trôi dạt. Vậy liệu con rùa mù này có thể ngoi lên và chui vào đúng cái lỗ của khúc gỗ đó không.
Câu trả lời của Đức Phật: “Việc đó còn dễ hơn là chuyện một chúng sanh từ các cõi khổ (như địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh) được trở lại làm người.”
Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô Đức Thầy Kim Sơn Phật
Nam Mô Di Lạc Vương Phú Quí Phật
