Giúp người, giúp mình

Những năm đầu tiên vào bệnh viện, có nhiều việc dở khóc dở cười, nhiều kỷ niệm vui buồn. Hôm nay, ngồi cùng ly cà phê sáng bổng đâu ký ức lùa về, tôi vội ghi ra làm tư liệu, biết đâu giúp ích được cho thế hệ sau.

Việc giúp đỡ, hỗ trợ bệnh nhân đến bệnh viện khám bệnh không chỉ là nghĩa vụ mà còn là niềm vui, ngọn lửa ấm áp của nhân viên y tế chúng tôi, những người mặc áo trắng. Nơi tôi làm cũng thế, mọi việc cứ diễn ra như thường lệ. Nhưng ngày nọ nó có một chút khác biệt.

Một buổi sáng, một bệnh nhân được người nhà đưa vào bằng xe lăn, bà khoảng 60 -70 tuổi, gầy guộc, mỏng manh. Người thân có vẻ đầy lo âu, khắc khổ. Phòng làm việc hôm đó cũng không đông. Thấy tình trạng khó khăn như thế, với nhiệt huyết và phản xạ của tuổi trẻ, tôi vội lao đến giúp, đưa bà lên giường. Một hành động rất quen thuộc như bao nhân viên y tế đã làm. Đưa tay choàng qua, đỡ bà kéo lên, động tác giống như mọi khi. Tuy nhiên, có những việc không theo như mình mong đợi.

Vừa choàng qua đưa người bà lên, một loạt âm thanh khô khốc phát ra ở vòng tay tôi: “rắc, rắc…”. Tôi giật mình, nhận ra mình vừa làm gãy một loạt xương sườn của bệnh nhân tội nghiệp này. Người đau đớn, mặt nhắn nhó, rất đáng thương, có lẽ bà từng bị nhiều lần như thế, nên những cái đau này bà cũng chấp nhận được. Người nhà biết, họ im lặng, không trách tôi một lời nào.

Cuối cùng bà ta cũng được dìu lên giường, mọi việc sau đó ổn thoả, nhưng hậu quả thêm vài tổn thương do nhân viên y tế gây ra.

Một bài học: Giúp người không đúng đâm ra thành hại người, có khi hại cả mình.

Một câu chuyện khác từ người bạn kể lại. Lần nọ thấy một tai nạn trên đường, không một chút chần chừ, người bạn đó đã lao vào giúp. Nạn nhân bất tỉnh, trên người đầy máu me. Với đôi bàn tay trần và tinh thần cứu người hoạn nạn, bất chấp bảo vệ bản thân, anh ta đã từng bước đưa nạn nhân vào bệnh viện mà hoàn toàn không để ý gì đến những rủi ro xung quanh, máu và dịch tiết của bệnh nhân vẫn đang bám đầy trên người.

Đến bệnh viện, tình huống nguy hiểm đã được xử lý, nạn nhân đã qua cơn nguy kịch. Tuy nhiên, anh được nhân viên bệnh viện thông báo: nạn nhân đang bị AIDS. Thông tin như một gáo nước lạnh, anh đứng sững người.

Những ngày tháng sau đó anh phải sống với nổi lo lắng, phiền não. Anh phải mất một thời gian khá lâu để theo dõi sức khoẻ bản thân. May mắn mọi thứ ổn. Hiện nay anh ta đã có một gia đình hạnh phúc.

Một bài học: Giúp người nhưng phải giúp mình nữa

Nam Mô A Di Đà Phật

Nam Mô Đức Thầy Kim Sơn Phật