Mặt dây chuyền

Mọi thứ trong bệnh viện hôm ấy diễn ra như bao ngày: công việc đều đặn, không vội vã cũng chẳng ồn ào lắm. Phòng làm việc của tôi tách một nơi — yên tĩnh như một ốc đảo. Bên kia hành lang là nơi tiếp nhận bệnh nhân, nơi tiếng nói, tiếng gọi tên, tiếng bước chân hòa vào nhau tạo nên âm thanh rộn ràng quen thuộc.

Giữa không gian ấy, ánh mắt tôi dừng lại nơi hai mẹ con đang chậm chậm bước vào. Người mẹ nhỏ nhắn, tuổi có lẽ kém tôi, dáng lam lũ. Cậu con trai cao hơn mẹ, gầy guộc, khuôn mặt hốc hác, làn da sạm nắng nhưng lại nhợt nhạt. Em đến để khám bệnh.

Qua trò chuyện, tôi được biết họ đến từ miền Tây, làm nghề nông, gia cảnh khó khăn. Người mẹ chạy ngược chạy xuôi lo cho con. Khám ở bệnh viện tỉnh thấy bất thường, bác sĩ giới thiệu lên thành phố. Cầm kết quả xét nghiệm dưới tỉnh, đối chiếu với kết quả tại bệnh viện này, tôi thấy quả đúng em nó đang mắc bệnh.

Lúc vén áo em lên để kiểm tra, ánh mắt tôi dừng lại ở một sợi dây chuyền. Mặt dây có hình dáng như mảnh ngà voi, cũ kỹ, âm u. Vừa nhìn thấy, trong lòng tôi chợt có cảm giác không ổn— trượt khí nặng nề, có thứ không sạch sẽ đang bám lấy đứa trẻ này. Tôi đã từng có những trải nghiệm, nên có thể nhận biết được.

Tôi hỏi cậu bé:

— Mặt dây chuyền này con lấy từ đâu?

Cậu trả lời:

— Có người tặng, con đeo cũng lâu rồi.

Tôi quay sang người mẹ:

— Từ khi đeo sợi dây này, chị có thấy sức khỏe của cháu yếu hơn không? Học hành, tinh thần có gì thay đổi không?

Người mẹ nhìn con, ánh mắt ngập ngừng:

— Cũng không rõ… nhưng hình như là vậy.

Tôi nhẹ nhàng phân tích:

— Không phải vật gì mang lên người cũng tốt. Dù là ngà voi hay xương con vật nào đó, thì cũng là từ một sinh linh đã chết. Nếu con vật ấy mất trong oán hận, đau đớn, thì năng lượng tiêu cực ấy vẫn có thể tồn tại. Nếu chẳng may vật đó lại bị “ám”bởi tà thuật, thì hậu quả còn đáng ngại hơn nhiều.

Tôi khuyên họ nên tháo sợi dây chuyền ấy ra. Để thay thế, tôi vào phòng, tìm một mặt dây chuyền, cầu nguyện và trì chú, mang ra trao tận tay hai mẹ con. Em lập tức đeo vào, cảm nhận được điều gì đó an lành.

Tôi chỉ cho họ cách niệm Phật đơn giản, hướng dẫn lời cầu nguyện mỗi ngày với tất cả lòng thành.

Một tháng sau, vào một buổi chiều nắng nhẹ, hai mẹ con lại xuất hiện nơi cửa phòng làm việc. Tôi không nhận ra họ ngay — cậu bé bây giờ đã có da có thịt, ánh mắt sáng hơn, khuôn mặt hồng hào. Họ đến để tái khám. Tôi xem xét kết quả. Thật bất ngờ: mọi thứ đã hoàn toàn bình thường.

Cả hai mẹ con mừng rỡ. Họ cảm ơn tôi bằng ánh mắt và nụ cười chân thành. Tôi tranh thủ chia sẻ thêm đôi điều về Phật pháp, khuyên họ ăn chay vài ngày mỗi tháng, siêng làm việc thiện, tụng kinh niệm Phật để vun bồi phước đức.

Trước khi chia tay, tôi đưa họ ra khoảng sân rộng trước bệnh viện — nơi có nắng vàng rực rỡ và bầu trời trong xanh. Ngay dưới ánh sáng chan hòa ấy, tôi giúp họ quy y Tam Bảo, không nhang đèn, không sư thầy, không bàn thờ, chỉ có niềm tin, tấm lòng chí thành và bầu trời trời rộng lớn. Một buổi quy y đơn giản, mộc mạc!

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

NAM MÔ ĐỨC THẦY KIM SƠN SƠN PHẬT