Nhật Ký: Cảm Và Ứng 8
Vừa qua vợ chồng tôi về dự lễ giỗ của ông ngoại nuôi, là ba của dì dượng nơi Đạo Tràng tôi thường về. Mỗi lần có lễ, các đồng đạo tham dự rất đông.
Đến Đạo Tràng, trò chuyện cùng mọi người. Vợ tôi hỏi dượng: ” Giỗ lần này có phóng sanh gì không, dượng?”
Dượng trả lời không có.
Vợ chồng tôi cũng muốn phóng sanh làm một ít việc thiện, cứ nghĩ mất cơ hội.
Hôm đó trời mưa tầm tã 2 ngày đêm, do miền Trung có bão, nước ngập linh láng, cá đua nhau mà lên bờ. Đồng đạo ngủ trong nhà mà vẫn nghe tiếng cá lội bì bõm.
Sáng ra, nhiều cá lên sân trong khuôn viên Đạo Tràng, họ bắt đem thả. Lúc tôi qua thì đã xong.
Tôi đi vòng vòng chụp hình quay phim để giới thiệu cho bạn bè mình về khu vườn này. Khi đến bàn thờ Thông Thiên, có một chú cá rô nhảy lạch đạch trên sân, tôi nhìn chú cá, bất ngờ quá. Dừng quay lại, lấy đồ gói chú cá rô đó, từ tốn đem đưa xuống sông thả. Nhìn chú cá mà lòng phấn khởi: “Cảm ơn chú cá rô đã cho tôi cơ hội được phóng sanh, làm việc thiện”. Tôi niệm Phật hồi hướng cho chú cá và đưa về dòng nước an lành.
Đừng nghĩ làm việc thiện là giúp người khác, mà thật ra là giúp mình.
Lẽ giỗ này cũng có mặt một chị ở Hà Nội, lần đầu tiên vào đây. Được dự lễ giỗ đầy thấm tình con cháu, Đạo Phật, với sự thể hiện Tứ Trọng Ân mà Đức Thầy đã dạy, chị rất bất ngờ. Nghĩ về nơi sinh ra và lớn lên, quả thật người ta chỉ chuộng hình tướng và màu sắc, thêm phô trương mà chẳng mang lại lợi ích chi, chị nói đợt này về Hà Nội sẽ cho mọi người biết về Đạo Phật Giáo Hòa Hảo, nơi mà tình người đầm thấm, chất phác, luôn lấy Tứ Trọng Ân làm đầu.

“Ước mơ thế giới lân Hòa Hảo
Nhà Phật con Tiên hé miệng cười”
(Đức Huỳnh Giáo Chủ PGHH)
Nam Mô A Di Đà Phật