Khoảng cuối năm 2019, trong không khí thanh tịnh của vườn Bồ Đề, người ta truyền nhau câu chuyện về một người đồng đạo lớn tuổi – cô Sáu. Cô là người hiền hậu, siêng năng tu hành, thường xuyên đến vườn để niệm Phật. Cô có sống đời giản dị nhưng thanh cao.
Một hôm, cô Sáu kể lại rằng mình đã gặp Đức Thầy. Cô không phải là người thường hay có những trải nghiệm tâm linh đặc biệt, cũng chẳng mong cầu được gặp Đức Thầy. Nhưng lần này, sự việc diễn ra thật khác thường.
Cô hỏi Thầy: “Thầy về rồi sao? Con không thấy có gì xảy ra cả.” Đức Thầy chỉ mỉm cười, bảo cô hãy ăn cái Tết này đi, rồi chờ đến 2, 3 tháng nữa sẽ rõ. Câu nói ấy khiến cô bâng khuâng, mang theo một cảm giác vừa lạ lẫm vừa thiêng liêng. Cô đem chuyện ấy kể lại cho mọi người ở vườn Bồ Đề, ai nấy đều lặng người. Có lẽ, đó là lời nhắc nhở nhẹ nhàng: Hãy tu hành tinh tấn hơn, để kịp hội Long Hoa.

Giấc mơ cũng chỉ là giấc mơ, tôi mượn câu chuyện này để khuyên nhủ mọi người tu hành. Chúng ta đừng chấp vào giấc mơ. Hãy sống trong sáng, yêu thương và tha thứ, đủ Bi-Trí-Dũng.
Còn một kiếp rán cho xong thế sự
Ngẫm nhìn đời đầy tư lự gian truân
Bao năm qua ta chờ mãi không ngừng
Cảnh màn chót cuối cùng rồi cũng hạ.
Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô Đức Thầy Kim Sơn Phật