Ngọn Đồi Xanh

 
“Lan thiên một cõi xa chơi
Non cao đảnh thượng thảnh thơi vô cùng”
Đức Huỳnh Giáo Chủ PGHH
 
Hình từ internet
 

Đôi vợ chồng đang đi ở một nơi xa lạ, cây cối rậm rạp phủ kín hai bên con đường nhỏ. Họ không có bản đồ, không có dấu hiệu chỉ dẫn, chỉ có tiếng gió lành lạnh thổi qua người và bên cạnh những tiếng côn trùng,…. Những âm thanh ấy từng bước đưa hai người lạc lối, họ thật sự lạc đường. Họ đi mãi, qua nhiều ngã rẽ, tìm kiếm một lối ra.

Con đường dẫn đến một bờ đê, nước ngập lênh láng hai bên, không một bóng người, không một âm thanh ngoài tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ. Cảnh vật như bị bỏ quên bởi thời gian, hoang vắng và mờ ảo. Khi con đường kết thúc ở một ngõ cụt, đôi phu phụ buộc phải quay lại tìm hướng khác, mang theo cảm giác hoang mang và một nỗi nghi hoặc lạ thường.

Tiếp tục đi, đến một ngã ba, họ gặp một người đàn ông lớn tuổi. Đôi vợ chồng hỏi đường, ông ta chỉ dẫn tận tình với đôi mắt hiền hòa nhưng sâu thẳm.

Người chồng hỏi: “Ông đang đi đâu, ông có thể giúp chúng tôi không?”

Ông trả lời: “ Tôi đáng hướng đến ngọn đồi đó” và rồi ông chỉ ngọn đồi. Đến lúc này đôi phu phụ mới nhìn thấy được ngọn đồi xanh tươi, mát mẻ. Nó ở khá xa, nhưng họ thấy rất rõ. Lạ là suốt quãng đường họ chẳng thấy ngọn đồi đó đâu.

Người chồng hỏi tiếp: “Có phải ông sống trên ngọn đồi đó không?” Ông gật đầu, đáp: “Tôi sống trên ngọn đồi đó.”

Theo con đường chỉ dẫn đến ngọn đồi. Họ gặp một người đàn ông thứ hai, kể lại chuyện gặp người đàn ông đầu tiên. Người thứ hai ngạc nhiên, nói: “Không ai sống trên ngọn đồi đó cả.”

Vậy người đàn ông đầu tiên kia là ai? Họ sững người ra!

Đôi vợ chồng lên ngọn đồi ngắm nhìn cảnh đẹp, thưởng ngoạn. Thật trong lành mát mẻ, an lạc lạ thường! Đang lang thang, bất ngờ họ gặp một tu sĩ, ông là vị ẩn tu. Vị ẩn sĩ đưa vợ chồng đến một mái tranh đơn sơ, ấm áp. Họ trò chuyện nhau. Ông tươi cười và chẳng có gì ngạc nhiên khi nghe những câu chuyện của đôi vợ chồng kể lại, ông đưa quyển sách có tấm bản đồ với hướng dẫn cụ thể. Quyển sách đó dạy nhiều thứ, gồm cả chỉ đường đi các nơi…

Sau những buổi trò chuyện cùng lắng nghe những chỉ dạy tận tình của vị ẩn sĩ, đôi phu phụ cũng phải ra đi. Bước ra khỏi nơi ấy, 2 vợ chồng ngoái nhìn lại ngọn đồi. Nó vẫn ở đó, xanh tươi, tĩnh lặng, như bức tranh trong sương sớm và rồi… ngọn đồi biến mất cùng những người họ đã gặp.

===========

Lời Dạy Của Đức Thầy:

THẬP NHỊ NHƠN-DUYÊN

   “Nhơn duyên thứ nhứt phát khởi từ màn vô-minh mà che lấp bản ngã (linh-hồn) nên làm cho người phải tăm tối mê say, gây tạo ác nghiệp, chịu nẻo luân hồi thống khổ. Đây là 12 duyên sanh: Vô-minh sanh hành, hành sanh thức, thức sanh danh-sắc, danh-sắc sanh lục-nhập, lục-nhập sanh xúc-động, xúc-động sanh thọ-cảm, thọ-cảm sanh ái, ái sanh bảo-thủ, bảo-thủ sanh hữu, hữu sanh sanh, sanh sanh lão-tử.

   Đó là 12 duyên-sanh, nó dắt đi từ kiếp nầy đến kiếp kia không có dứt; cái vô-minh nghĩa là tối tăm mê dốt, từ hồi vô-thỉ. Có mê dốt ta mới hành-động rồi hành-động ấy sanh ra muôn pháp, nên mới có cái thức (biết), ví như loài cây cỏ, sắt đá (vô tình) không biết chi cả, đâu có danh-sắc, còn ta là loài hữu-tình cái biết ấy nên có xác-thịt và linh-hồn, danh-sắc. Xác thịt và linh-hồn có thì phải có 6 căn: nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý nhiễm với 6 trần là: sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp nên gọi là lục-nhập. Có lục-nhập mới có tiếp-xúc với mọi người và vạn vật, nên gọi là xúc-động, rồi từ chỗ tiếp-xúc mới thọ hưởng của tiền-trần nên gọi là thọ-cảm. Có thọ-cảm, thọ hưởng của tiền-trần rồi mới có cái ưa thích, quyến luyến, thâm tình nên gọi là ái.

   Muôn việc chi ở đời, nếu ta yêu thích cái điều đó, thì ta phải gắng công giữ-gìn chặt-chịa nên gọi la bảo-thủ; mà gìn-giữ chặt chịa thì mới có sống, nếu không, làm sao mà ta sống, nên gọi là hữu. Rồi cái sống ấy, mến tiếc ấy mới đầu thai trở lại cõi trần đặng hưởng dụng nên gọi là sanh. Muôn loài vạn vật hễ sanh ra thì lớn, hễ lớn thì sẽ già bị trong tứ đại (đất, nước, gió, lửa) làm nên nào là tứ thời cảm-mạo bất hòa, hễ già thì yếu đau, nếu đau tất là phải chết nên gọi là lão tử. Ấy vậy cái nghiệp-nhơn của già chết, ấy là tại cái vô-minh mà ra tất cả.”

Hình từ internet

MÔN HOÀN DIỆT

   “Nếu ta tìm con đường bát chánh đạo của Phật mà đi, giữ tâm thanh tịnh, làm việc nhơn từ, không lòng hờn-giận, chẳng dạ ghét-ganh, chuyên tâm niệm Phật, giúp thế độ đời, đừng chứa điều phiền-não và để bụng tham-lam ích-kỷ, gây mối thiện-duyên, lần lần trí-huệ mở-mang, cõi lòng sáng-suốt, thì màn vô-minh sẽ bị diệt mất.

   Vô-minh bị diệt thì hành diệt; hành bị diệt thì thức diệt; thức bị diệt thì danh-sắc diệt; danh-sắc diệt thì lục-nhập diệt; lục nhập diệt thì xúc-động diệt; xúc-động diệt thì thọ cảm diệt; thọ cảm bị diệt thì ái diệt; ái bị diệt thì bảo-thủ diệt; bảo-thủ bị diệt thì hữu diệt; hữu bị diệt thì sanh diệt; sanh bị diệt thì lão, tử diệt. Ấy là giải-thoát vậy.”

==========

Vì vô minh mà ta lặn lộn mãi trong sanh tử luân hồi.
Nay nhờ nhờ Phật Pháp soi rọi, chúng ta đã có con đường giải thoát. 

“Chỉ một kiếp Tây Phương hồi hướng,

Thoát mê đồ dứt cuộc luân hồi”

Đức Huỳnh Giáo Chủ PGHH

Nam Mô A Di Đà Phật

Bình luận về bài viết này