Bỏ nghề

Gặp lại người anh kết nghĩa, chúng tôi có một bữa cơm chay gia đình thật ấm cúng. Trong câu chuyện thân mật, vợ chồng anh đã kể cho tôi nghe một câu chuyện đầy xúc động.

Một em bé mới hai tuổi bị sốt cao dẫn đến co giật. Sau cơn co giật, thông thường bé phải tỉnh lại, nhưng điều may mắn đã không xảy ra. Em bé rơi vào trạng thái hôn mê. Sau khi điều trị ở bệnh viện tuyến tỉnh không thuyên giảm, bé được chuyển lên Sài Gòn. Gia đình vô cùng lo lắng. Bác sĩ tư vấn rằng bé có thể bị tổn thương não vĩnh viễn, nhưng vẫn còn một chút hy vọng mong manh. Cha mẹ bé đã khóc rất nhiều.

Trong lúc tuyệt vọng, có người khuyên gia đình nên cầu nguyện ơn trên. Dù không có niềm tin mạnh mẽ, nhưng do không còn con đường nào khác, nên họ đã vào chùa cầu xin sự nhiệm màu. Ông nội của bé, người làm nghề giết mổ gia súc, vốn không tin vào những chuyện tâm linh. Thế nhưng, trước sự sinh tử của cháu, ông đã đưa ra lời thề: “Nếu cháu tôi khỏe mạnh trở lại bình thường, tôi sẽ bỏ nghề”.

Điều kỳ diệu đã xảy ra. Sau khoảng hơn một tuần điều trị ở Sài Gòn, bé hoàn toàn bình phục và được xuất viện. “Thằng bé khỏe mạnh như chưa từng bị bệnh nặng,” anh bạn của tôi kể lại, “giống như nó chỉ bị sốt thông thường rồi xuất viện sau vài ngày, không hề có dấu hiệu gì là bệnh nghiêm trọng.”

Cuộc đời có những câu chuyện nhiệm màu như vậy. Đây cũng là cơ duyên để con người quay về với Phật tánh, từ bỏ những nghiệp xấu. Nhờ sự hồi phục kỳ diệu của cháu mình, người ông ấy đã thực hiện lời hứa và từ bỏ được nghề nghiệp trước đây.

———————–
Tôi chợt nhớ câu chuyện của một người đồng tu kể về người quen của mình, một tay săn ếch chuyên nghiệp. Mọi chuyện bắt đầu vào một đêm mưa, khi anh ta ra đồng soi ếch nhái. Với kinh nghiệm lâu năm, chỉ cần rọi đèn, con ếch sẽ đứng yên để anh phóng chĩa, trúng gần như tuyệt đối.

Thế nhưng, đêm đó chuyện lạ xảy ra, anh gặp một con ếch to lớn bất thường, gấp nhiều lần những con khác. Anh ta vui mừng khôn xiết, rọi đèn và phóng chĩa. Phát đầu tiên trượt. Không tin vào mắt mình, anh phóng tiếp phát thứ hai, nhưng vẫn trượt.

Quá đỗi ngạc nhiên, anh thề rằng nếu phát chĩa thứ ba hụt, anh sẽ bỏ nghề. Cây chĩa được phóng ra, và một lần nữa, nó trượt mục tiêu. Anh bẻ gãy chĩa, chấm dứt nghiệp săn bắt từ đó.

Câu chuyện kỳ lạ của anh ta sau này được mọi người giải thích là một lời cảnh tỉnh từ chư Thần. Họ khuyên anh nên từ bỏ nghiệp sát sinh và quay về tu hành, tìm thấy con đường thiện lành cho cuộc đời mình.

Hình từ internet

——————–
Mẫu chuyện bên Thầy
Không Thọ Thực Ba Nhà
(Theo lời ông Lê văn Lưu ngày 22 tháng 9 Tân Tỵ (1941). Chính ông được nghe ông Cao Bá Hấn thuật lại)
Ông Cao Bá Hấn là tín đồ thường gần gũi Đức Thầy với nhiệm vụ thơ ký. Một hôm ông Hấn ngỏ ý hỏi Đức Thầy về vấn đề xử thế tiếp vật. Phải làm thế nào cho đúng với tư cách của người tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo, và nên giao tiếp với những hạng người nào trong xã hội?
Lúc ấy đến buổi dùng cơm. Đức Thầy nghiêm nghị nhìn ông Cao Bá Hấn phán dạy:
– Tôi cấm ông không được dùng cơm ở ba nhà.
Ông Hấn ngạc nhiên nói:
– Bạch Thầy, có biết bao nhiêu nhà trên đất này, Thầy cấm có ba nhà thì làm sao con tránh.
Đức Thầy dạy:
– Ông nhớ nghe, ba nhà là: Một, nhà buôn bán súc vật; hai, nhà chuyên nuôi súc vật; ba, nhà làm nghề hạ bạc (chài, câu, lưới bắt tôm cá)
Thời gian ít lâu sau, ông Cao Bá Hấn ghé thăm nhà một người bạn làm nghề đóng đáy (giăng lưới chận cá dồn lại để bắt ở sông hay rạch). Ở mãi mê trò chuyện khá lâu, đến buổi dùng cơm, gia đình dọn mâm lên mời ông dùng bữa. Ông chợt nhớ lại lời Thầy dạy, ông Hấn liền từ chối không dùng bữa.
Thấy hành động bất thường của ông, chủ nhà ngạc nhiên hỏi:
– Từ trước đến giờ mỗi lần anh ghé thăm, không bao giờ từ chối những bữa cơm thường nhựt. Hôm nay có điều gì phiền muộn, hay tôi có lầm lỗi gì chăng, mà anh lại từ chối với gia đình tôi vậy?
Ông Hấn xua tay đáp:
– Không! Không! Không có việc chi buồn phiền mà gia đình anh cũng không có gì làm tôi phật ý cả, chẳng qua tôi giữ theo lời Thầy cấm đó thôi.
– Thầy cấm thế nào? Ông chủ nhà hỏi.
Ông Cao Bá Hấn đáp:
– Thầy cấm tôi không được ăn cơm ở ba nhà. Một, nhà buôn bán súc vật; hai, là nhà nuôi súc vật; ba, là nhà làm nghề hạ bạc, mà nhà anh lại làm.
Chủ nhà nghe nói ngắt lời:
– Nếu Thầy đã cấm anh như vậy, tôi không ép. Nhưng anh là tín đồ Thầy, tôi cũng là tín đồ của Thầy, Thầy cấm anh, tôi cũng phải chừa nữa chớ. Thôi anh hãy dùng với tôi bữa cơm này, tôi hứa với anh sẽ không làm nghề này nữa.
Ông Hấn nghĩ, biết đâu Thầy dạy mình để hóa độ bạn này. Nghĩ xong ông liền nhận lời dùng cơm với gia đình. Người bạn và ông thầm khấn nguyện Đức Thầy sẽ chứng giám cho việc làm của mình. Thật thế, sau khi bạn của ông Cao Bá Hấn dùng bữa cơm xong, ông liền đem lưới, đụt ra. Lưới ông bằm to bằm nhỏ, đụt ông chặt bỏ ráo trơn. Xong ông xoay qua nói với ông Cao Bá Hấn:
– Thầy đã cấm mình không làm, mà mình để cho người khác làm thì mình cũng có một phần lỗi lớn.
(Thuật theo lời ông Lê văn Lưu)
Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô Đức Thầy Kim Sơn Phật
Hình từ internet

Bình luận về bài viết này