Chuỗi đeo tay

Một bệnh nhân bệnh ung thư làm thầu xây dựng, biết Phật Pháp một ít (đa phần những người xây dựng họ cũng cúng kiến nhưng mang kiểu mê tín nhiều hơn). Anh mắc bệnh lý ác tính, tinh thần đang xuống dốc, bi quan.

Nằm trên giường bệnh, tôi hỏi: “Anh xây được bao nhiêu căn nhà rồi?”.

Anh ta: “Nhiều lắm, không nhớ”.

Tôi hỏi tiếp: “Anh đã xây dựng được căn nhà tình thương nào chưa”.

Anh ta im lặng, dĩ nhiên chưa làm…

Nắm lấy bàn tay của anh, tôi tuột vòng chuỗi đang đeo trên tay tôi (khoảng 15 hột) vào cổ tay của anh. Sợi chuỗi này theo tôi cũng vài năm.

Tôi nói: “Tôi chỉ cho anh cách hết bệnh. Vòng đeo này có bao nhiêu hột thì anh xây bấy nhiêu căn nhà tình thương, khi nào hoàn tất bệnh sẽ hết”.

Tôi vừa nói vừa nguyện với Đức Phật. Tôi tin lời nói của mình là sự thật vì đó một niềm tin tuyệt đối…

Sau thời gian đó, tôi không liên lạc được với anh ta nữa, chẳng biết anh ta còn điều trị hay đã hết bệnh…

Các bạn có thể đọc thêm phần: “Nhật ký, mục Cảm và Ứng” có một số câu chuyện tôi ghi lại.

Niềm tin tuyệt đối có thể dời non lấp bể
Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô Đức thầy Kim Sơn Phật
Nam Mô Di Lạc Vương Phú Quí Phật

Bình luận về bài viết này