Niệm Phật: Âm Thanh Khi Cúng Lạy
Những ngày cuối tháng 8/2016
=========
Mấy ngày này tôi bị cảm, giọng không được trong. Cũng như mọi khi, sáng thức sớm cúng lạy, khoảng 4-5 giờ, bắt đầu là bài cúng Cửu Huyền, tôi định tâm để đọc, tôi thường tập trung ngay đỉnh đầu, sau mắt, lắng nghe giọng đọc của mình (đọc thầm, lắng nghe bằng tâm). Vừa phát ra thì tôi nhận ra giọng đọc của mình hôm nay sao lạ quá, giọng du dương, nhẹ nhàng, rất đều, rất thiết tha, có những chỗ kéo dài rất lạ. Bất ngờ quá! Trong khoảng thời gian bối rối đó, tôi cũng nhận ra nhiệm vụ của mình là cúng lạy, là đọc kinh, tôi tiếp tục, nhưng rõ ràng giọng này là của mình, tôi ngừng thì nó ngừng, tôi đọc thì nó đọc, vậy tại sao âm thanh lại khác, đều đều, nhẹ nhẹ, êm ái rất dễ chịu, rất tha thiết… Tôi không biết mô tả sao, nghe văng vẳng giống như tiếng niệm Phật tôi thường niệm. Tôi nghĩ chắc tiếng này cũng như thế vậy, nó từ ở một nơi sâu thẳm trong tâm mình phát ra. Dĩ nhiên những thứ này không làm mình quên nhiệm vụ cúng lạy được…
Từ khi có tiếng cúng lạy văng vẳng đó tôi bắt đầu nhận thấy lời kinh khi cúng lạy của mình tha thiết hơn, an định hơn. Tôi cũng phát hiện một điều, khi ta nói thầm, niệm thầm đây cũng chỉ là những âm thanh bình thường của thân, của ý, nhưng có một thứ âm thanh cao hơn, lắng đọng hơn, thanh tịnh hơn đó là âm thanh từ trong sâu thẳm của tâm phát ra, âm thanh gần như không bị tác động bởi bên ngoài, giúp chúng ta an trú trong chánh niệm… Tôi cũng biết mình có sự tiến bộ nhỏ trên con đường Đạo. Phía trước còn nhiều thử thách cần phải qua…
=========
– Một bệnh nhân tôi quen, cô tu hành rất tốt, cô nói với tôi nhờ niệm Phật tâm của cô rất an lạc, bệnh tình thuyên giảm rất nhiều. Cô còn nói, nhờ thành tâm niệm, nhiều khi cô nghe văng vẳng đâu đó tiếng niệm Phật làm cô rất êm dịu, an lạc.
==========
“Lòng thương chúng thuyết-phương Tịnh độ,
Đặng dắt-dìu tất cả chúng-sanh.
Nếu như ai cố chí làm lành,
Chuyên niệm Phật cầu sanh Phật-Quốc.
Cả vũ-trụ khắp cùng vạn-vật,
Dầu Tiên, Phàm, Ma, Quỉ, Súc-sanh.
Cứ nhứt tâm tín, nguyện, phụng-hành,
Được cứu-cánh về nơi an-dưỡng.
Chỉ một kiếp Tây-phương hồi hướng,
Thoát mê-đồ dứt cuộc luân-hồi.”
—– Đức Huỳnh Giáo Chủ PGHH
