Một buổi (6/8/2016) tôi cùng vợ đến đạo tràng để ăn mừng vì có một gian nhà mới được xây dựng phục vụ cho các Phật tử. Nơi đây mát mẻ, thanh tịnh – nơi tuyệt vời cho những người tu sĩ hành trì. Cũng tại nơi đây, đang có khoá tu tịnh khẩu niệm phật. Thấy mọi người tu, tôi cũng khao khát được như thế…
Má nuôi tập trung mọi người lại, dĩ nhiên không thiếu phần tôi, mọi người cùng chia sẽ việc tu tập của mình.
Cô Tuyết LX người tạo ra lớp học dành cho các em bị bỏ rơi, nhà nước hỗ trợ tiền cho các thầy cô giảng dạy, còn nơi này dạy cho các em về đạo làm người… Cô là một người có tâm Bồ Đề, cũng là một trong những người đóng góp rất lớn trong việc xây dựng trường dạy giáo lý Phật Giáo Hoà Hảo.
Chị Dung thì ngộ được Phật Pháp từ cậu hai Thanh Sĩ, không tiếc thân mạng hộ trì Tam Bảo, độ hoá chúng sanh… Cô Tuyết SG thì hướng được người mẹ ghét thầy tu, thích ăn cua, quay về niệm Phật tu hành vào cuối cuộc đời… Vợ tôi, ngoài việc điều trị bệnh nhân bằng thuốc mà còn dùng Phật Pháp hướng dẫn cho bệnh nhân…
——————————
Tôi gặp người bạn, anh ta làm thất bại, nợ nầng, nhiều lúc muốn bỏ xác. Tôi khuyên anh tin tưởng tuyệt đối vào Trời Phật, cầu nguyện phụng sự Phật Pháp từ từ sẽ ổn…
Anh nói: “Tôi chưa bao giờ làm việc trái lương tâm, từ trẻ cũng tu hành, nhưng sao bị như thế…”
Tôi diễn giải: “Anh không làm việc trái lương tâm, nhưng anh làm trái Đạo. Bởi Đạo dạy anh buông xả, không tham, nhưng anh làm ngược lại nên nghiệp sẽ đeo bám anh”.
Tôi kể anh nghe một số chuyện, có câu chuyện của bệnh nhân ung thư nguyện cầu và hết bệnh, có bệnh nhân tu hành sau khi có gia đình thì bỏ bê tu, đến lúc bệnh thì than trách Trời Phật… Hy vọng một chút nhỏ bé này có thể mang đến sự bình an cả vật chất và tinh thần cho anh.

Sau buổi trò chuyện, tôi tìm chổ nghỉ ngơi, niệm Phật. Tôi nhận thấy đa phần các vị đồng tu bị cuốn nhiều vào Pháp, nhưng hành và giữ tâm lặng xuống thì ít hơn… Chính vì thế dượng Tư luôn giúp cho mọi người hành nhiều, niệm Phật nhiều, 4 thời niệm, 3g/thời niệm, lại tịnh khẩu, như thế này mới có thể lặng tâm được…
“Tâm bình tịnh được thì phát huệ” – Đức Thầy.
Trong buổi thiện nguyện hôm nay, chúng tôi quyết định không lập quỹ mà dùng tiền quyên góp trực tiếp để tránh các phiền phức có thể ảnh hưởng đến việc tu hành.
Dù vợ chồng tôi cũng đóng góp xây nhà tình thương, tôi vẫn không thực sự vui. Lý do là vì một người bạn đã hứa hẹn vượt quá khả năng, khiến việc thiện nguyện phải phụ thuộc vào sự giúp đỡ của nhiều người. Điều này nhắc nhở tôi rằng giữ chữ Tín là vô cùng quan trọng, bởi có Tín ở đời thì mới có Tín vào chư Phật.
Những trăn trở đó đã làm vơi đi công đức của việc thiện. Để hóa giải phiền não, tôi nghĩ đến Đức Thầy. Đầu tôi miên man suy nghĩ: “Nếu là Đức Thầy thì Đức Thầy sẽ nói gì, làm gì, hành xử như thế nào…”. Vài phút sau, tâm trí tôi trở lại an lạc, nhẹ nhàng.
Đây là cách này tôi thường hay dùng để hoá giải vấn đề.———————————
Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô Đức Thầy Kim Sơn Phật