==========
![]() |
| Hình từ internet |
Cơ duyên chúng tôi đến thăm Bà Năm, bà năm nay đã lớn tuổi cỡ hàng bảy hàng tám rồi. Chúng tôi đến để học hỏi cách tu tập của bà. Bà kể lúc nhỏ khoảng 15-16 tuổi bà có cơ duyên nghe Đức Thầy giảng pháp, nhưng do còn nhỏ quá không nhớ rõ, chỉ biết rằng giọng của Đức Thầy nghe rõ ràng, bà kể mọi người dù đứng ở đâu thì vẫn nghe Đức Thầy giảng… Bà kể ông Năm là người may mắn hơn khi ở cạnh cùng Đức Thầy trong đợt khuyến nông… Bà Năm nói nhờ người anh Tư mà bà biết tu tập, anh Tư dạy bà cúng thời, làm bàn thờ cho bà,… Đến khi mất, anh Tư của bà liên tục gọi tiếng Thầy, ông muốn theo Thầy… Sau đó bà có theo một số người dưới quê đi “gọi hồn” anh Tư của bà đòi gặp và báo cho bà biết anh theo Đức Thầy đang ở Bổn (không biết Bổn là gì) làm nhiệm vụ quan trọng… Lúc đó tôi cũng kể câu chuyện về anh Sáu ở núi Cấm gặp Đức Thầy ở Nhật, có lẽ Bổn là Nhựt Bổn?…
![]() |
| Hình từ internet |
Bà Năm còn kể câu chuyện, lúc sức khoẻ yếu bà nguyện nếu đã hết duyên trần thì cho con đi, hoặc đủ cơ duyên thì về Cực Lạc, hoặc chưa đủ thì cho con biết con sẽ tu tiếp, nếu vẫn còn duyên trần thì cho sức khoẻ hồi phục lại để tu. Sau đó bà thấy mình đi đến một nơi có nhiều hoa sen báu đẹp và thanh tịnh lắm, có nhiều vị sư mặc áo vàng đi đi lại lại, bà gặp một vị sư, ông nói sẽ tặng bà một cái khăn cổ để che và đắp ấm vùng đầu và cổ, chiếc khăn đẹp, nhưng bà không nhớ… Thức dậy quả thật bà thấy một bên tai và đầu lạnh hơi đau nhẹ và dĩ nhiên bệnh tình của bà cũng khoẻ khoắn từ đó, bà cười nói rằng mình tu chưa tới nên về tu tiếp… Bà cũng kể con bà tên Q sống bên Mỹ cũng chuyên từ thiện, một lần nọ Đức Đạt Lai Lạt Ma 14 qua Mỹ, nhiều người ra đón, rất đông, xếp hàng chào đón. Một điều lạ là Đức Đạt Lai Lạt Ma đến chỗ anh Q dùng tay xoa đầu, sau đó Ngài lấy khăn choàng cổ của Ngài trao lại cho anh, một điều hiếm và khó thấy, một cơ duyên chỉ có người tu hành mới được như thế cũng ứng điềm của bà Năm…
Nam Mô A Di Đà Phật.

