
Hôm đó đi làm bằng xe buýt, khoảng 6g sáng, tôi đã đón xe, trong người cũng đã chuẩn bị một quyển sách về Phật Pháp, nghĩ là khi lên xe buýt sẽ tặng cho ai có duyên. Tôi lên xe ngồi cạnh người phụ nữ (tôi không để ý đó là sư cô). Tôi lấy sách ra đọc. Sư cô thấy tôi hỏi thăm vài câu. Khi quay lại nói chuyện tôi mới biết đây là người xuất gia.
Cô đi chuyến xe buýt này mỗi ngày. Hôm nay cô đi dự lễ tại một chùa nào đó, nên ăn mặc khá tươm tất. Bình thường cô thức sớm, cúng lạy xong, đón xe buýt đi đến công ty Bonyuan, cô đứng ở đó niệm Phật, ai có cho gì thì lấy nấy. Tiền của người ta cho, cô gom lại mua gạo, thức ăn, mua đồ cho người khác nghèo hơn, cô thường cho họ sâu chuỗi khuyên họ niệm Phật. Cô nói bây giờ kêu họ niệm tiền thì dễ hơn niệm Phật. Ai cũng cầu danh cầu tài, ít người cầu tu hành… Nhưng cô cũng phải khuyên, nhiều người nói cô tu sao không ở trong chùa mà lặn lội ra đây làm gì, cô nói Đức Phật khi xưa đâu có nhà cửa mà ngủ, ngủ trong rừng, đi chân không, bây giờ mình như thế là quá sung sướng rồi, không tu còn đợi gì, mà đi như thế này có đáng gì, vả lại cô vừa đi vừa niệm Phật, khuyên người niệm Phật, có ý nghĩa hơn là ngồi một chỗ chờ dâng cơm đến,… Giọng của sư cô rất chất phác.
Trước khi lên xe trong đầu tôi nghĩ là sẽ tìm người có duyên để tặng sách, không ngờ người được tặng lời khuyên là tôi, tuy nói chuyện trong khoảng thời gian ngắn nhưng cô cũng giúp tôi hiểu tu hành không lánh mặt mà phải dấng thân vào đời để truyền đạo, mặc cho đời khinh nhạo chê bai.
Đức Phật mỉm cười, rồi giải thích cho vua cha rằng: Người xuất gia đâu cũng là nhà, còn chư Tăng khất thực, tuy là kẻ ăn xin đích thực – nhưng khác với người ăn xin là không phải tìm cái ăn để sống vất vưởng qua ngày, mà ngoài việc nuôi thân để sống và tu tập, còn một ý nghĩa sâu xa – đó là sự gieo duyên với chúng sinh trong “bát cơm ngàn nhà”, bởi cảm nhận tình người qua việc bố thí (cho đi) của chúng sinh, là tiếp cận giá trị hạnh phúc giữa cuộc đời này rồi!
Giáo dục Phật giáo được gọi là “Giáo dục đánh thức”. Vậy “đánh thức” cái gì? Đó là đánh thức tiềm năng “thành Phật” vốn có trong mỗi con người. Giáo lý này được bắt nguồn từ lời tuyên bố của Đức Phật ngay sau khi Ngài thành đạo nơi cội Bồ đề rằng “Tất cả chúng sinh đều có Phật tính” (nhất thiết chúng sinh giai hữu Phật tính). Rồi liền đó Đức Phật khẳng định: “Ta là Phật đã thành chúng sinh là Phật sẽ thành”.
Việc phụng trì Tam Bảo, hoằng dương Phật Pháp dù ở hoàn cảnh, hình thức khác nhau chúng ta vẫn có thể thực hiện được…

