Đêm ấy trong lòng tôi có một chút khó chịu, tất cả phiền não cũng từ cuộc sống thường ngày, nó như ngọn lửa nhen nhúm. Sự phiền não đó cứ miên man trong đầu, mỗi lúc càng lớn hơn. Bỗng nhiên nó bùng lên như một ngọn lửa, không có cách nào kiềm soát.
Khi phát hiện sự bùng lên đó, tôi tìm mọi cách để chặn lại, tất cả vô hiệu. Tôi cố gắng niệm Phật để trấn an, nhưng cũng không thành công, không thể dẹp những phiền não trong lòng. Tiếp theo, lấy Kinh, Sấm Giảng của Đức Thầy – quyển 2 ra đọc, cầu xin Đức Thầy gia hộ vì tâm tôi bất an. Mắt thì đọc nhưng tâm không thể an, … Sự bùng cháy ngày càng mãnh liệt hơn.
Gục vào bàn, tâm trí miên man: “… Rõ ràng mình có Bi – Trí – Dũng, tuy nhỏ bé, nhưng làm cách nào để phát triển nó để ngày càng lớn mạnh?… Mình đang diệt tánh tham bằng cách làm từ thiện và dọn dẹp những vị kỷ của bản thân… ”
Lúc đó tự nhiên trong đầu khởi lên suy nghĩ: “Tại sao mình làm từ thiện, bố thí cho người khác tài vật của mình mà không cho Tình yêu thương được? Mình bố thí để nhẹ gánh, để buông bỏ, để không nắm giữ thứ gì cả, vậy tại sao mình không cho tình thương đến vạn vật? Như vậy tình thương của mình sẽ bao trùm, sẽ rộng lớn… Tình thương rộng lớn thì không phiền não, … sẽ chiến thắng được ba con quỷ Tham – Sân – Si…”
Chợt nghĩ tới đây, như người mê vừa bừng tỉnh, rất an lạc, một năng lượng của tình yêu thương, lòng từ bi bao trùm khắp cả phòng, một sự an lạc, hạnh phúc chưa bao giờ có. Năng lượng này rất mạnh. Thật hạnh phúc vì tôi đã có chìa khoá mở cửa. Nhìn quanh phòng ngủ mọi vật như sống động, như nhìn lại mình, tôi biết ơn những đồ vật này, chúng cũng tươi cười lại. Tôi đã giác ngộ!”
Tối hôm nay là thời điểm hạnh phúc nhất của tôi khi khám phá ra năng lượng của tình yêu thương, lòng từ bi… Tôi đã biết yêu thương vạn vật, tôi đã cảm nhận được một phần sự yêu thương bao la của các bậc Bồ Tát…
Ngồi xuống niệm Phật với một tình yêu vô hạn, thay vì để những vọng niệm lấn át, thì tôi lấy tình yêu thương che chở cho chúng, bao dung chúng… Trong phòng chỉ có một mình, nhưng tiếng niệm Phật phát ra dĩ nhiên không phải chỉ có tôi…
Khi viết những dòng này thì biết mình đã tiến bộ thêm một bậc trên con đường giải thoát, còn nhiều thử thách phía trước, nhưng không còn sợ hãi và lo lắng nữa, bởi trong tâm mình đã có một năng lượng rất mạnh từ các vị Bồ Tát gia hộ, năng lượng của tình yêu thương, của từ bi. Năng lượng này lấn át mọi thứ, nó xuất phát từ trong sâu thẳm, từ chính tâm thanh tịnh của chúng ta… Chỉ cần ta một lòng thành tâm tu hành, sửa chữa tâm tánh, một ngày nào đó nó sẽ hiển hiện…
==========
Tôi có người chú là một vị chân tu lớn tuổi. Lúc trẻ chú tu hành, niệm Phật gần như suốt đêm. Sau bao nhiêu năm hành trì, hôm đó, một nguồn năng lượng an lạc rất mạnh bao trùm chú. Cảm giác đó chú không thể mô tả được. Nó rất hạnh phúc, rất an lạc. Nó kéo dài suốt 3 ngày. Lúc đó chú định vãng sanh luôn. Ngay lúc ấy một giọng nói từ khoảng không vội lại, nói với chú là chú còn trẻ tuổi cần đóng góp cho Đạo, giúp mọi người tu hành, đừng vãng sanh sớm. Nghe lời nhắc nhở, chú quay về đời thường cống hiến cho Đạo.
Câu chuyện thứ 2 là thầy dạy tôi lúc phổ thông. Thầy không tu hành gì cả, nhưng rất tốt. Tuổi già sức yếu, thầy bị tai biến. Trong lúc nằm trên giường, chợt nhớ đến lời chia sẻ về Đạo của người bạn trong tù (thời trẻ, tiếp thu vào bị bắt ở tù một khoảng thời gian), thầy hành trì theo, tâm lắng lại. Sau thời gian hành trì, thầy thấy có một luồng năng lượng chạy khắp người, tâm tự nhiên an lạc hẳn ra, rất hạnh phúc, mọi phiền não tan biến, bệnh tai biến của thầy hết một cách ngoạn mục. Trước khi qua đời, thầy có nói tôi một điều: “Đừng ham nhà cao cửa rộng, thà là căn nhà nhỏ ra vô đụng nhau hoài, vậy mà hạnh phúc”.
Nếu ta quay về với chân tánh của mình, khi nó lắng dịu, năng lượng từ bi sẽ nảy nở. Đó là sự an lạc. Khi có năng lượng này rồi thì mọi phiền não, đau khổ sẽ biến mất.

